Nhập từ khoá cần tìm

Truyện » Truyện chưa qua kiểm duyệt » Đại hiệp hồn

Số lần đọc: 127
Nguồn: lmvn.com
Tác giả: kamen rider

 

18+

Truyện này chỉ dành cho bạn đọc tuổi từ 18 trở lên.
Nếu bạn dưới 18 xin quay ra.

[Vào ]

Chương 1: : Mẹ con triền miên ân ái.(P1)

Dịch: tienok2004
Biên: tienok2004


Trên dãy núi Sơn Tây, trong “Lạc Hà Sơn Trang” từng là nơi ở của một vị đại hiệp danh chấn thiên hạ, vị đại hiệp này họ Hoa tên Thiên Hồng.

Nhân sĩ võ lâm tặng cho vị Hoa Thiên Hồng này một ngoại hiệu là “Thiên Tử kiếm”.

Hai mươi năm trước, tà ma tung hoành ngang ngược, bất chấp thiên lý, Hoa Thiên Hồng một mình chống sóng lớn, đại diện lực lượng chính nghĩa, trải qua vô số lần chém giết sinh tử với ma đạo.

Cuối cùng cũng càn quét hết yêu khí, mở ra thời kì mới, cục diện mới cho toàn bộ võ lâm.

Hoa Thiên Hồng có võ công cái thế, danh tiếng như rồng bay, như mặt trời ban trưa. Trong chốn nhân sĩ chính phái có vị trí như thái sơn bắc đẩu.

Dù là người buôn bán nhỏ, hay tiểu dân ở phố phương, không ai không biết tới cái tên Hoa Thiên Hồng. Nhờ vậy mà gần hai mươi năm nay, giang hồ mới có cảnh thái bình.

Cục diện này, có thể nói chính là thành tích chói sáng nhất của Hoa Thiên Hồng. Nhưng đáng tiếc đại hiệp này chết sớm khi còn tuổi tráng niên, mười năm trước đột nhiên phát bệnh nặng rồi mất.

Thế nhưng, khi đại hiệp mất mọi người không hề hay biết. Cũng bởi vì “Lạc Hà sơn trang” từ hai mươi năm trước đã không còn màn đến thế sự, mất dạng trong chốn võ lâm.

Bởi vậy nên nhân sĩ giang hồ không một ai biết tin “Thiên Tử kiếm” Hoa Thiên Hồng đã qua đời.

Hoa Vân Long, đứa con duy nhất của “Thiên Tử kiếm” Hoa Thiên Hồng, sinh ra trong võ lâm thế gia, từ nhỏ đã sống trong nhung lụa.

Đại nương Tần Uyển Phượng – cũng chính là dì của Hoa Vân Long, trên giang hồ nổi danh là Thần Y.
Nhị nương Bạch Quân Nghi – cũng chính là mẹ ruột của Hoa Vân Long, là một mỹ nhân nổi danh trên giang hồ.

Tần Uyển Phượng hạ sinh ba tỷ muội, đại tỷ Hoa Mỹ Duyên, nhị tỷ Hoa Mỹ Ngọc và tiểu muội Hoa Mỹ Linh. Ngoài ra còn có bà nội của Hoa Vân Long, bà nội mang họ Văn – Văn Tuệ Vân.
Còn lại là một vài bà đầy tớ già, tỳ nữ, vốn trong nhà cũng có tráng đinh, nhưng từ khi Hoa Thiên Hồng qua đời thì Văn Tuệ Vân liền đuổi hết đi. Bởi vậy nên hiện tại trong “Lạc Hà Sơn Trang” chỉ còn có mỗi mình Hoa Vân Long là đực rựa duy nhất, điển hình cho việc “Âm thịnh dương suy”.

Hoa Thiên Hồng qua đời khi Hoa Vân Long mới vừa tròn sáu tuổi, đến năm nay Hoa Vân Long đã được 16 tuổi, cũng bởi vì là người nối dõi duy nhất nên cả nhà thập phần sủng ái. Từ nhỏ đến lớn, Bạch Quân Nghi cùng dì rất đỗi yêu thương Hoa Vân Long, cầm trên tay sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan, mọi việc đều theo ý của Hoa Vân Long.

Đặc biệt là Tần Uyển Phượng, đừng nhìn nàng không phải là mẹ ruột của Hoa Vân Long mà ít quan tâm hơn, nàng ta sủng ái Hoa Vân Long tuyệt không thua kém Bạch Quân Nghi.
Hoa Vân Long cùng Bạch Quân Nghi ở tại “Doanh Viên”. Ở giữa Doanh viên này trồng cây cỏ tươi tốt, sắc màu rực rở, trông rất sinh động.

Có giả sơn, có tiểu hồ dập dềnh sóng nước, hành lang uốn lượng đan xen vào nhau, cùng thông đến một tiểu viện tao nhã có những bụi hoa xinh đẹp vờn quanh.

Mỗi người trong gia đình đều có tiểu viện riêng cho bản thân. Hoa Vân Long rõ ràng chính là người được sủng ái nhất trong gia đình.

※※※※※※※※※※※※※※※※� �� �※※※※※※※※※※※※※※※� �� ��※※※※

Hoa Vân Long từ nhỏ đã ngủ chung với mẫu thân Bạch Quân Nghi, nhưng từ sau khi Hoa Vân Long tám tuổi, không hiểu vì sao mà cứ mỗi buổi tối sau khi lên giường thì Bạch Quân Nghi lại nhìn Hoa Vân Long ngơ ngác, rồi sau đó ôm chầm lấy hôn môi Hoa Vân Long, không những vậy mà còn vuốt ve khắp toàn thân Hoa Vân Long, ngay cả bảo bổi của hắn cũng không tha, mỗi ngày đều sờ nắn một chút.

Bạch Quân Nghi còn thường nói thân thể không được khỏe, muốn Hoa Vân Long đấm bóp cho nàng tý. Hoa Vân Long xoa nắn trên thân nàng, vuốt ve thân thể đầy đặn, lướt tay qua những đường cong tuyệt đẹp, da thịt mềm mại bóng loáng đầy tính đàn hồi khiến cho hắn cảm thấy một cảm giác sung sướng khác thường.

Vào một buổi tối mùa hè năm Hoa Vân Long tám tuổi xảy ra một việc ảnh hướng rất lớn đến cuộc sống của Hoa Vân Long sau này, khiến cho hắn cả đời khó quên được.

Tối hôm đó, Hoa Vân Long và Bạch Quân Nghi sau khi đã lên giường, Bạch Quân Nghi tiến hành hôn môi, sờ mó toàn thân hắn – công việc không thể thiếu mỗi ngày, sau đó nàng nói bụng nàng không được thoải mái lắm, muốn Hoa Vân Long xoa bóp cho nàng.

Hoa Vân Long nhẹ nhàng xoa nắn bụng Bạch Quân Nghi, cảm thấy bụng Bạch Quân Nghi rất tròn trịa, mềm mại trắng bóc, tay xoa nắn thập phần thoải mái, Bạch Quân Nghi cũng lộ ra bộ dáng đê mê sung sướng.

Hoa Vân Long hai tay ấn ấn, vô ý trượt xuống hạ bộ của Bạch Quân Nghi, chạm vào mảnh tiết khố nhỏ đang cố gắng che đậy nhúm lông mao gợi cảm, rờ thấy hai mép thịt mềm mại như bánh mì mềm, không giống với bảo bối của Hoa Vân Long.

Bạch Quân Nghi cũng không ngở rằng bị Hoa Vân Long chạm đến nơi đó, “A” một tiếng duyên dáng, nét mặt tràng đầy xuân ý, hai mắt long lanh đa tình, hai chân cũng lập tức cong lại.

Hoa Vân Long ngây ngốc hỏi:

“Nương, sao của người không giống với cái của Long nhi?”

Bạch Quân Nghi vừa nghe xong thì cười khúc khích một tiếng, nói:

“Long nhi, tên tiểu tử ngốc này, sao lại hỏi mấy thứ này? Nhưng thôi, nương cũng giải thích qua một lượt cho ngươi hiểu, tránh sau này thứ gì cũng không biết, khiến người khác chê cười. Bảo bối của ngươi, chính là bảo vật đặc biệt chỉ nam nhân mới có, nữ nhân không có cái này.”
“Vậy con gái thì có cái gì?”
Hoa Vân Long tiếp tục hỏi.

“Chuyện con gái có cái gì thì liên quan gì đến ngươi hả?”

Bạch Quân Nghi cố ý gõ nhẹ đầu Hoa Vân Long.

“Nương, cho Long nhi xem qua chút đi.”

Hoa Vân Long đưa ra một thỉnh cầu khiến cho Bạch Quân Nghi ngớ người.

“Ặc, xuống địa ngục đi, tiểu tử thúi, dám có chủ ý với mẹ của ngươi hả?”
Mặt Bạch Quân Nghi đỏ lên, nàng có chút thẹn thùng.

“Hả, chủ ý gì cơ? Long nhi không hiểu, chỉ xem thôi mà, đi mà mẹ, xin mẹ đó.”

“Không phải mẹ sợ Long nhi lớn lên không biết gì khiến người ta chê cười sao, mẹ không cho Long nhi xem thì sao mà con hiểu được?”

“Xin mẹ đó, cho xem một lần thôi mà.”

Hoa Vân Long trong lòng rất tò mò, tiếp tục cầu xin.

Bạch Quân Nghi lúc đầu không đồng ý, nhưng bị Hoa Vân Long bám riết không tha, đành phải đám ứng hắn, nhưng nói:

“Xem thì được, nhưng ngươi ngàn vạn lần nhớ kỹ, không thể để cho người khác biết.”
“Vâng, mẹ, Long nhi hứa sẽ không nói.”

Bạch Quân Nghi đứng dậy cởi chiếc áo lót, nằm xuống giường, kéo Hoa Vân Long lại gần giữa hai chân nàng, đỏ mặt nói:

“Nhìn đi, xem cho sướng mắt, dù sao thì năm đó ngươi chính từ nơi đó mà đi ra đó, lúc đó ngươi thấy rồi nhưng chỉ là không nhớ thôi (Ặc, mới sinh thì mắt có mở đâu mà thấy). Tên tiểu tử thúi này, sao ta lại đẻ ra loại tiểu oan gia này nhỉ, đối với ngươi ta hết biện pháp rồi.”

Lúc đó Hoa Vân Long mới có tám tuổi, không biết thưởng thức thân thể mê người của Bạch Quân Nghi, hướng mắt nhìn vùng đất ở giữa hai chân nàng.

Chỉ thấy âm hộ đầy đặn, giống như một lát bánh mì mềm sẻ đôi ra vậy, lông mao không dài lắm nhưng rậm rạp, loăn quăn đang xen bao phủ lên vùng âm hộ đầy đặn, ở giữa thấp thoáng có thấy cái khe màu hồng rất dụ người.

Ở bên mép âm đạo cho chút ươn ướt, tỏa ra nhiệt khí nhè nhẹ.

“Mẹ, nữ nhân nào cũng như thế này à? Sao lại đẹp như vậy nhỉ?”

“A, hảo tiểu tử, mới tý tuổi đầu mà đã bày đặt thưởng thức chỗ đẹp chỗ xấu của nữa nhân rồi sao? Chỗ này của nữ nhân gọi là âm đạo, dân gian cũng có cách gọi khác là “tiểu huyệt” (động nhỏ).”

Bạch Quân Nghi giải thích cho Hoa Vân Long, mặt đỏ như hoa đào nở rộ.

Nàng sợ Hoa Vân Long không hiểu, lại ngồi dậy, lấy ngón tay tách hai mép âm hộ ra chỉ cho Hoa Vân Long:

“Nhúm lông này gọi là âm mao, cũng giống như bên nam nhân, cũng gọi là âm mao, nhúm thịt nhỏ hơi nhô lên phần bụng dưới này gọi là âm phụ, dưới âm phụ có hai phiến thịt mềm có thể tách ra gọi là đại âm thần, ở trong có 2 mép thịt nhỏ gọi là tiểu âm thần. tách 2 mép tiểu âm thần có hai cái lỗ nhỏ, sỡ dĩ gọi là nhục động là vì bên trong đều là động thịt, lỗ phía trên gọi là niệu đạo khẩu, động thịt bên trong gọi là niệu đạo, nước tiểu của nữ nhân đi ra từ đây. Lỗ phía dưới lớn hơn gọi là âm đạo khẩu, động thịt bên trong gọi là âm đạo, âm đạo cũng là nơi sinh con ra. Chỗ giao nhau phía trên của hai mép tiểu âm thần có một hột thịt mềm mại gọi là âm đế (VN gọi là hột le. Keke), đó chính là chỗ mẫn cảm nhất của nữ nhân.”

Nói xong, Bạch Quân Nghi còn dùng tay nhẹ nhàng miết âm đế một cái, âm đế có chút cương lên.

“Mẹ, sao chỗ này của nam nữ lại khác nhau thế ạ?”

Hoa Vân Long khó hiểu hỏi.

“tên láu cá, đó chính là kiệt tác của thượng thiên, cũng chính là cội nguồn nguyên thủy nhất của sự khoái lạc. Nữ nhân bọn ta có động thịt, nam nhân các ngươi thì lại có một cây côn thịt, đem cái côn thịt đó nhập vào động thịt của nữ nhân, việc này gọi là giao hoan (thuật ngữ chuyên môn là Làm tình ). Đây là việc sung sướng nhất trên nhân gian, nhờ vậy, con người mới có thể sinh sôi phát triển, có thể sinh ra tiểu hài nhi, tiểu hài nhi từ trong động thịt này mà sinh ra.”

“Long nhi cũng là từ động thịt này mà sinh ra sao?”

“Đương nhiên rồi, ta là mẹ ngươi, ngươi không sinh ra từ đây thì còn từ đâu nữa hả? Lúc sinh ngươi, ta đau muốn chết đi sống lại.”

“Sao mà đau vậy mẹ?”

“Còn hỏi vì sao à, còn mặt mũi mà hỏi câu đó hả, ngươi ngẫm lại đi, lúc ngươi sinh ra, tuy rằng nhỏ hơn bây giở rất nhiều nhưng vẫn là một khối to, ngạnh cứng chui ra từ âm đạo này, ngươi nghĩ không đau sao?”

Bạch Quân Nghi cố ý nhăn mặt lại.

“Mẹ phải chịu khổ rồi, cảm ơn mẹ, Long nhi làm gì để có thể báo đáp cho mẹ đây?”

Hoa Vân Long mới tám tuổi mà đã có lòng muôn được báo hiếu mẹ Bạch Quân Nghi của mình.

“Ngốc ạ, thiên hạ này làm gì có người mẹ nào sinh con ra mong chờ con báo đáp đâu? Không cần con báo đáp gì cả, chỉ cần yêu thương, kính trọng mẹ là mẹ vui rồi.”

Bạch Quân Nghi nở nụ cười ôn nhu, trông rất hiền lành, hòa ái.

“Mẹ, Long nhi tất nhiên là yêu mẹ nhất rồi, cả đời hiếu kính mẹ mà.”

Hoa Vân Long nghe Bạch Quân Nghi nói xong, lấy tay nhẹ nhàng sờ sờ tiểu huyệt của nàng, cảm thấy nó đang mềm bỗng nhiên có hơi se cứng lại, không mềm mại như lúc nãy sờ, thấy thế lại hỏi:

“Mẹ, sao chỗ này là cứng lên vậy?”

“Tiểu tử thúi, còn không phải do ngươi à? Chỗ này của nữ nhân, khi mà bị kích dục sẽ hơi cứng lại, mở rộng ra, cũng giống như cây côn thịt nam nhân các ngươi khi bị kích dục thì sẽ cứng lên và to ra, có thể bự gần gấp đôi lúc đầu, chỗ này cũng giống vậy.”

“Mẹ, sao Long nhi chả thấy bảo bối của mình cứng lên bao giờ? Cũng chẳng có lông mao nữa?”

“Ngốc, ngươi còn nhỏ, chờ ngươi trưởng thành, âm mao sẽ mọc ra, đến lúc đó thì ngươi cũng sẽ có tính dục, một khí bị kích dục thì bảo bối của ngươi sẽ cương lên. Hơn nữa, mẹ cam đoan rằng, của quí của con nếu cương lên chắc chắn thô to hơn người khác vài lần đấy.” (Bà mẹ này kinh nghiệm vãi).

“Tính dục là gì? Sao Long nhi bây giờ lại không có tính dục?”

Hoa Vân Long lại hỏi.

“Tính dục chính là dục vọng giao hoan, ngươi còn nhỏ, chờ sau này lớn lên mới có.”

“Thì ra là thế, mẹ, chỗ này của mẹ đã hơi cứng, theo cách nói của mẹ thì là mẹ đang bị kích dục, nói cách khác chính là ngài đang muốn giao hoan à?”

Hoa Vân Long niết nhẹ âm hộ Bạch Quân Nghi hỏi.

“Xuống địa ngục đi, ngươi dám làm vậy với mẹ của ngươi à? Ta chính là mẹ ruột của ngươi đó.”

Bạch Quân Nghi có chút nỏng nảy.

Hoa Vân Long liền vội vàng an ủi bạch quân nghi, nói:

“Mẹ, Long nhi chỉ nói đùa với mẹ chút thôi, đứng tức giận mà.”

Hoa Vân Long ôm lấy người Bạch Quân Nghi.

“Mẹ biết con đang nói giỡn, mẹ không trách con, có mẹ nào cùng con so đó đâu chứ? Tiểu tử thúi này đúng là trời sinh phong lưu mà, mới nhỏ vậy mà đã có gan đùa giỡn nữ nhân rồi, hơn nữa còn là mẹ ruột của ngươi nữa chứ.”

Bạch Quân Nghi cùng vui đùa với Hoa Vân Long.

Đại Hiệp Hồn
Tác giả: Dịch Dung

Chương 1: : Mẹ con triền miên ân ái.(P2)

Dịch: tienok2004
Biên: tienok2004


“Mẹ, Long nhi không phải đang đùa giỡn, Long nhi thật sự rất yêu mẹ mà. Đúng rồi, mẹ không phải đã nói là nam nhân dùng côn thịt đưa vào động thịt của nữ nhân là chuyện rất khoái lạc đúng không? Chỗ đó của mẹ cứng lên chứng tỏ rằng mẹ rất kích thích đúng không? Mẹ còn nói rằng muốn vui đùa với Long nhi, ý tứ không phải là mẹ muốn cùng khoái lạc với con đúng không? Vậy thì cho phép Long nhi dùng của quí của mình để phục vụ mẹ được không, giúp mẹ tìm được lạc thú lớn nhất của cuộc sống, báo đáp công ơn lâu nay của mẹ, được không mẹ?”

Trong lòng Hoa Vân Long chợt lóe lên ý muốn dị thường.

“Đi chết đi, tiểu tử ngươi sao có thể hạ lưu như vậy hả?”

Bạch Quân Nghi thật sự tức giận, tát Hoa Vân Long một cái.

Hoa Vân Long từ nhỏ đã được Bạch Quân Nghi và Tây Uyển Phượng nuông chiều, chưa có người nào dám đánh Hoa Vân Long cả, đây là lần đầu tiên Bạch Quân Nghi tát Hoa Vân Long, dọa hắn bật khóc, bụm mặt hỏi:

“Mẹ, sao lại đánh Long nhi? Long nhi nói sai à?”

Bạch Quân Nghi vừa thấy Hoa Vân Long khóc, hối hận không thôi, đau lòng nhích lại gần Hoa Vân Long, vuốt má hắn, hỏi:

“Để cho mẹ xem nào, có đau lắm không? Long nhi không khóc, Long nhi nín nào, là do mẹ không tốt, con không hiểu chuyện, không phải cố ý nhục mạ mẹ, mẹ không nên đánh con, cho mẹ xin lỗi.”

Bạch Quân Nghi nói xong, tay vuốt nhẹ lên vùng da mặt Hoa Vân Long vửa bị tát, bản thân nàng cũng khóc nức nở.

Hoa Vân Long vừa thấy Bạch Quân Nghi khóc, lập tức nổi hiếu tâm, liền dừng khóc, vội dỗ dành Bạch Quân Nghi:

“Mẹ, mẹ đừng khóc, Long nhi không khóc nữa mà, mẹ cũng đừng khóc.”

Bạch Quân Nghi thấy Hoa Vân Long ngừng khóc, cũng không khóc nữa, ôn nhu hôn nhẹ lên dòng nước mắt còn vướng lại trên mặt Hoa Vân Long:

“Được, chúng ta không khóc nữa.”

Hoa Vân Long lại rụt rè nói:

“Mẹ, mẹ vừa đánh con chắc là vì Long nhi nói sai phải không? Long nhi không có ý gì khác đâu, chỉ nghĩ là muốn báo đáp cho mẹ thôi.”

“Chết đi, nào có kiểu báo đáp như vậy bao giờ hả? Mẹ nói muốn vui đùa cùng ngươi đâu có nghĩa là muốn giao hoan với ngươi? Ta là mẹ ngươi, là thân sinh mẫu thân (mẹ ruột) của ngươi, tiểu tử ngươi sao lại có cái ý nghĩ đen tối đó với mẹ ngươi hả?”

Bạch Quân Nghi lại đánh Hoa Vân Long, nhưng lần này lại hoàn toàn không giống như lần trước, vừa ôn nhu, vừa nhẹ nhàng giống như đang vuốt ve Hoa Vân Long vậy. sap đó nàng lại nở nụ cười:

“ha ha”

“Sao lại thế nhỉ, sao Long nhi lại không thể? Con không hiểu vì sao mẹ là mẹ ruột của con nên không thể làm cái chuyện tuyệt diệu như vậy? Không phải mẹ nói đó chính là chuyện khoái hoạt nhất nhân gian sao?”

“Coi ngươi gấp chưa kìa, mẹ đùa với con chút thôi mà. Mẹ nói cho con biết, trừ khi là vợ chồng với nhau, thì thân nhân ruột thịt không thể làm chuyện này với nhau được, đặc biệt là những người có quan hệ huyết thống trực hệ, ví dụ như thân sinh mẫu tử chẳng hạn thì lại càng không thể.”

“Tại sao không thể cùng thân nhân của mình làm chuyện này ạ? Chẳng lẽ chỉ có thể làm với những người ngoài thân nhân thôi à? Chẵng lẽ cổ nhân định ra thì chúng ta bắt buộc phải tuân theo sao?”

Bạch Quân Nghi vừa nghe xong liền bị chọc tức cười:

“Thằng nhóc láu cá này đúng là không biết trong đầu ngươi có cái gì, toàn nghĩ ra mấy lời ngụy biện cổ quái?”

“Mẹ, Long nhi thật sự rất muốn cùng mẹ ....”

Nói tới đây, Hoa Vân Long lại hỏi:

“Mẹ, vừa nãy mẹ nói cái chuyện này gọi là gì ấy nhỉ?...”

“Giao hoan”

Bạch Quân Nghi thuận miệng nói ra, lập tức mặt trở nên đỏ bừng.

“Mẹ, Long nhi thật sự rất muốn giao hoan cũng mẹ. Long nhi từ nhỏ rất yêu mến người, nghe mẹ kể chuyện khoái hoạt như vậy nhưng lại không cho con cùng mẹ cùng hưởng là sao? Long nhi thật sự không hiểu rằng tại sao những người khác có thể làm được, Long nhi không đem sự sung sướng đó mẹ thì còn cho ai nữa đây? Mẹ, Long nhi quá yêu mẹ, yêu mẹ thật sự, Long nhi không thể tưởng tượng được nếu một ngày rời xa mẹ thì con sẽ ra sao? (dis mẹ, đây là lời của thèn nhóc tám tuổi sao, éo tin được ... )

Hoa Vân Long ngả người vào lòng Bạch Quân Nghi.

Bạch Quân Nghi nghe xong cực kỳ chấn động, ôm lấu đầu của Hoa Vân Long, nhìn hắn một cách đầy thâm tình, run rẩy nửa ngày rồi lại hôn Hoa Vân Long một cái, nói:

“Con ngoan của ta, con thật tốt với mẹ, thực sự khiến mẹ cực kỳ cảm động, mẹ cũng không bao giờ rời xa con, mẹ cũng yêu ngươi, được...”

Nói tới đây, lại ngừng lại, giống như đang cố hạ quyết tâm điều gì đấy, dễ dàng thấy được trong nội tâm của nàng đang đấu tranh tư tưởng kịch liệt.

Nhưng Bạch Quân Nghi dù sao cũng có dòng máu Miêu cương (có thể máu người Miêu, một bộ tộc bên TQ) trong người, làm việc từ trước đến nay đều không theo chính đạo. Cuối cùng nàng hạ quyết tâm, nói:

“Được, mẹ đồng ý. Nhưng hiện tại ngươi còn nhỏ, làm chuyện này chưa được, vừa rồi ngươi không phải nói là của quí của ngươi còn chưa cương được đúng không? Của quí chưa cứng thì sao có thể làm được?”

“Sao lại không được?”

Hoa Vân Long nói xen vào.

“Ngốc, có như thế mà cũng không hiểu à, vậy mà đòi giao hoan với mẹ. Nói cho con biết, âm đạo của nữ nhân lúc bình thường đều bịt kín, nhờ kích dục mà sung huyết mở to ra, cái dương vật nhỏ của ngươi nếu không cương lên, nhỏ như thế này thì sao có thể đút vào được? Cho dù mẹ đã sinh nở một lần nhưng mún như thế này mà vào chỉ là mộng tưởng, càng đừng nhắc đến xử nữ, âm đạo không những hẹp hơn mà còn có màn trinh chắn giữa, ngươi càng không vào được.”

Bạch Quân Nghi kiên nhẫn giải thích cho Hoa Vân Long, dạy cho đứa con thân sinh của mình những bài học giới tính đầu tiên trong đời.

“Xử nữ, màng trinh là sao? Màng trinh của mẹ chỗ nào? Cho Long nhi xem qua đi.”

“Xử nữ chính là người chưa có cùng nam nhân nào giao hoan qua, màng trinh chính là dấu hiệu của xử nữ, mẹ sớm đã không còn là xử nữa nữa rồi, có con lớn tới tận này rồi sao có thể còn màng trinh được? Nó chỉ là một tầng mô mỏng, hình thành trong âm đạo của nữ nhân, đóng vai trò như một tấm chắn, dương vật của nam nhân tiến vào trong âm đạo nhất định phải xé rách màn trinh trước tiên, lúc đó âm đạo có thể xuất hiện chút vết máu, từ thời khắc màng trinh bị xé thì cô gái chính thức trở thành nữ nhân chân chính, ngươi xem, chỗ này của mẹ nè...”

Nói xong, Bạch Quân Nghi tách âm thần của mình ra, chỉ cụ thể cho Hoa Vân Long xem.

“Đây là dấu vết màng trinh còn sót lại sau khi bị cha ngươi xé rách nó. Sau này ngươi giao hoan với nữ nhân của mình dựa vào điểm này mà biết được nàng ấy có còn là xử nữ hay không, có xứng đáng với ngươi hay không. Được rồi, không nhiều lời nữa, mẹ nói cho con biết, hiện tại thì không thể được. Tiểu tử ngốc, chờ ngươi lớn lên, sau khi được mười sáu tuổi, chân chính trưởng thành, mẹ nhất định sẽ cho con tất cả. Long nhi, vì cảnh giới võ học sau này của con, con trước mười sáu tuổi không được hư thân (mất zin ), con có thể hứa với mẹ không?”

“Mẹ, Long nhi xin thề với mẹ.”

Hoa Vân Long hướng về phía Bạch Quân Nghi mà thề.

“Được rồi, chúng ta đi ngủ thôi, chuyện tối nay ngươi ngàn vạn lần không thể đi nói lung tung, chỉ có mẹ biết, con biết, không được cho người thứ ba biết (hàng ngàn độc giả đã biết rồi kìa!), bằng không, mẹ sẽ không thể tiếp tục sống được nữa, chỉ có con đường chết thôi.”

Bạch Quân Nghi dặn dò Hoa Vân Long.

“Mẹ yên tâm, dù có đánh chết Long nhi cũng không nói cho ai khác.” Chương 1: : Mẹ con triền miên ân ái.(P3)

Dịch: tienok2004
Biên: tienok2004


Nhưng từ sau buổi tối hôm ấy, Hoa Vân Long và Bạch Quân Nghi tách ra vì Bạch Quân Nghi sợ ảnh hưởng tiến độ luyện công của Hoa Vân Long. Vì để chiếu cố Hoa Vân Long, Bạch Quân Nghi sai một tiểu nha hoàn đến hầu hạ cho Hoa Vân Long, nàng lớn hơn Hoa Vân Long hai tuổi, làm người hầu lâu năm, lại thông minh, hiểu tâm lý, bộ dáng cũng xinh đẹp, Hoa Vân Long rất vừa lòng. Nhưng, Hoa Vân Long lúc ấy chưa hiểu được vì sao Bạch Quân Nghi lại đáp ứng yêu cầu của mình, sau này hắn trưởng thành mới dần dần hiểu được.

Cũng là bởi vì Hoa Thiên Hồng đột ngột qua đời, Bạch Quân Nghi đem toàn bộ tình yêu của mình dời lên người Hoa Vân Long, ở thời phong kiến mà nói , nữ tử xuất gia theo chồng, chồng chết thì theo con, vốn là chuyện thiên kinh địa nghĩa (hợp tình hợp lý). Về phương diện khác, cũng chính là vì bản thân Hoa Vân Long, sau này từ trong miệng Bạch Quân Nghi, Hoa Vân Long mới biết được một chuyện, lúc Hoa Vân Long vừa đủ một trăm ngày, Bạch Quân Nghi có dẫn Hoa Vân Long đến gặp một vị tướng sĩ (người xem tướng chứ khải là tướng sĩ trong quân đội) có tiếng để xem tướng cho Hoa Vân Long, lúc vị tướng sĩ đó nhìn khuôn mặt trắng bóc của Hoa Vân Long một chặp bỗng nhiên xúc động, như đoán được cái gì đó, lắc lắc đầu như muốn không tin vào điều đó, lẩm bẩm nói:

“ Là họa? hay là phúc ?”

Bạch Quân Nghi nghe vậy sắc mặt chợt căng thẳng, trong lòng bất an hỏi thăm:

“Tiên sinh, ý ngài là...”

Tướng sĩ nói:

“Thiên ý khó dò, thuận theo tự nhiên.”

Bạch Quân Nghi nghe xong không hiểu, lại hỏi: “Tiên sinh đến tột cùng là ý gì?”

Tướng sĩ nói:

“Ngươi nếu có vài bảo vật thì sẽ đem cất chỗ nào?”

Bạch Quân Nghi nói:

“Cất ở trong bí thất (Phòng bí mật), giữ bí mật, nếu không phải là thân nhân hoặc bạn thân thì không thể tiết lộ.”

Vị tướng sĩ đó nói:

“Ngươi có đứa con này, giống như có được một tuyệt thế trân bảo, ngươi hiểu phải nên làm thế nào rồi chứ.”

Bạch Quân Nghi lờ mờ hiểu ra một chút, nói:

“Ý tiên sinh là muốn ta giữ Long nhi ở trong nhà?”

Vị tướng sĩ vuốt cằm nói:

“Càng ít gặp người càng tốt, nhất là nữ tử.”

Bạch Quân Nghi nói cho Hoa Vân Long biết rằng lúc ấy nàng cũng không hiểu ý ông ta là gì, theo thời gian Hoa Vân Long dần lớn lên thì mọi người bắt đầu hiểu được vì sao vị tướng sĩ đó lại bảo Hoa Vân Long “càng ít gặp người càng tốt, nhất là nữ tử”. Bởi vì Hoa Vân Long từ nhỏ đã có khuôn mặt như được trang điểm, thanh tú bức nhân (đẹp trai vô đối), hơn nữa lại còn tiêu sái anh tuấn. Hơn tám tuổi, toàn thân đã toát ra cỗ khí tức mơ hồ khiến cho nữ tử nào gặp qua cũng đều nổi lòng yêu thương, cực kỳ mê luyến mị lực này, nhất là khi hắn cười lại làm cho nữ tử tâm hoảng ý loạn, lòng say thần mê, phàm là nữ tử nào gặp qua hắn thì trong lòng luôn nghĩ đến hắn, thầm hận sao không được ở cùng chỗ với hắn. Nếu như để Hoa Vân Long ra ngoài thì không biết tạo ra bao nhiêu nghiệt duyên, đây cũng chính thâm ý của vị tướng sĩ đó.

Cho nên, không chỉ có Bạch Quân Nghi, ngay cả Tần Uyển Phượng, bọn tỷ muội Hoa Mỹ Quyên cũng đối với Hoa Vân Long ngoài lòng yêu thương thân tình vô bờ bến ra thì còn pha lẫn chút tình cảm không rõ ràng, loai tình cảm nam nữ không rõ ràng này cứ lớn dần theo độ tuổi của Hoa Vân Long. Kỳ thật, các nàng biết điều này tuyệt đối là không thể, nhưng các nàng đã hãm sâu vào trong đó mà không thể tự thoát ra được, đấy cũng chính là một trong những lý do mà Bạch Quân Nghi lúc ấy không cự tuyệt Hoa Vân Long. Lạc Hà Sơn trang hai mươi năm nay quy ẩn giang hồ, một phần đúng là không muốn nhúng tay vào giang hồ nữa, mặt khác cũng là vì Hoa Vân Long này.

※※※※※※※※※※※※※※※※� �� �※※※※※※※※※※※※※※※� �� ��※※※※

Thời gian trôi qua mau, đảo mắt mà Hoa Vân Long đã đủ mười sáu tuổi, hoàn toàn hiểu chuyện nam nữ, chỉ có thiếu thực hành thôi. Mà hắn cũng phát hiện trong nhà toàn là mỹ nhân, thiên kiều bá mị, đủ loại phong thái.

Bạch Quân Nghi cùng Tần Uyển Phượng đều chưa đến bốn mươi, Tần Uyển Phượng ba mươi bảy, Bạch Quân Nghi ba mươi sáu, đều là độ tuổi tỏa sáng hào quang, phong vận mê người, dung nhan khuynh thành, bộ ngực sữa cao thẳng, da thịt mảnh mai, trắng noãn, mỗi một động tác đều tản ra hơi thở mê người.

Đại tỷ Hoa Mỹ Duyên hơn hắn một tuổi, là một cô gái nhu thuận, hiền làn, trời sanh tính ôn nhu, tính tình ôn hòa, là một mỹ nhân truyền thống điển hình. Nhị tỷ Hoa Mỹ Ngọc hơn hắn hai tháng tuổi, đa sầu đa cảm, cũng quan tâm đến mọi người, tốt tính, nhã nhặn lịch sự. Tiểu muội hoa Mỹ Linh thì nhỏ hơn hắn một tuổi, cá tính quật cường, trời sanh tính hiếu động, dám làm dám chịu, nhưng sâu trong lòng lại rất thiện lương, điển hình cho mẫu người ngoài mạnh trong yếu. Hơn nữa, từ nhỏ đến lớn đều rất thích ở bên cạnh Hoa Vân Long.

Ba tỷ muội này tuy rằng tính tình không giống nhau, nhưng đều có điểm chung là xinh đẹp mỹ miều, cao quý thánh khiết, bề ngoài thì xinh đẹp lạnh lùng, nhưng đối với Hoa Vân Long thì lại ôn nhu săn sóc, chiều chuộng đủ mọi cách. Mặt khác, các nha đầu trong nhà, nữ phó, đều không phải hạng xấu xí, đặc biệt là tiểu nha hoàn của Hoa Vân Long lại là một tiểu mỹ nhân đúng nghĩa, như một bông hoa nở rộ rực rỡ.

Tuy mỹ nữ trong nhà nhiều như nước nhưng Hoa Vân Long vẫn một thân xử nam, có nữ tỳ cực xinh phục vụ bên cạnh nhưng không dám động tay động chân, dục hỏa trong người càng lúc càng mãnh liệt, nguyên nhân chủ yếu là vì võ công của Hoa Vân Long vẫn chưa đại thành.

Hôm nay, Hoa Vân Long đang luyện kiếm người đầy mồ hôi, đang ngồi dựa vào gốc cây tùng để nghỉ ngơi. Ngẩng đầu vô ý thấy cảnh trí trước mắt, bỗng nhiên trong lòng vừa động. Trời cao mênh mông, mây bay dập dờn, mặt trời hoàng hôn đang dần khuất bóng phía sau núi như một hòn lửa đỏ gắn trên đỉnh núi xanh, gió nhẹ hiu hiu thổi làm cho đám cỏ lay động xào xạt, thiên địa như đang chờ đón thời khắc xuân đi hè về.

“Niên niên tuế tuế hoa tương tự, tuế tuế niên niên nhân bất đồng” (đây là một câu thơ nghĩa đại khái là hoa thì năm nào cũng giống nhau nhưng người thì mỗi năm mỗi khác). Hoa Vân Long nhìn phong cảnh mà trong lòng phiền muộn, ta rốt cuộc không còn là tiểu hài tử mười năm trước lúc nào cũng sợ hãi khi phụ thân mất. Ngày ngày luyện kiếm, từ một tiểu hài tử biến thành một thiếu nhiên anh tuấn. Thời gian đúng là một ma pháp sư kỳ diệu nhất, phẩy tay một cái từ một tiểu hài tử biến thành một thiếu hiệp, từ một thân thể nhỏ bé trở thành một thân đầy nội lực, từ hồi còn ngồi ngựa tre vui đùa thì giờ tay cầm trường kiếm ba thước rung lên phát ra kiếm ngâm từng trận.

Dưới ánh tà dương, sương khói mịt mù, cỏ cây um tùm, ánh hoàng hôn mờ ảo bao trùm lên toàn bộ tường thành xa xa, ngoài đó chính là giang hồ ngàn dặm. Một ngày không xa, ta sẽ bước vào giang hồ, mặc thanh sam (áo xanh) đeo trường kiếm ngao du tứ hải, khoái ý ân cừu.

Kiếm nhuốm máu cừu nhân, rượu uống dùng bát lớn, trải nghiệm sương gió của nhân gian, cùng nếm sự cô đơn trên chiếc thuyền buôn, sự khảng khái anh hung khi kết nghĩa, dũng cảm xông pha trên giang hồ. Kiếm hắn cũng như tên hắn sẽ truyền khắp mỗi ngõ ngách, mỗi một người khi nhắc đến hắn trong mắt đều ánh lên sự ngưỡng mộ, kiêu ngạo khoe với mọi người rằng mình đã gặp qua đại hiệp Hoa Vân Long ở nơi nào đó, thêm mắm thêm muối kể lại đủ loại sự tích về hắn, làm rung động vô số phương tâm, hàng đêm đi vào giấc một của vô số nữ hiệp ...

Hoa Vân Long nhìn cảnh chiều tà trên núi, mây xuân nhẹ trôi, hùng ưng dải cảnh bay... đủ loại cảnh trí, cứ vậy mà miên man bất định, cảm thán thời gian trôi nhanh, nhân sinh bất định, đối với cái ngày mình được bước chân vào giang hồ mà tràn ngập chờ mong.

“Ca, ngươi lại ở đây mà ngơ ngẩn à?

Một tiếng cười duyên đem tư tưởng bay bổng tận đâu đâu kéo trở về, đối diện thấy một khuôn mặt đáng yêu, mặc chiếc váy màu vàng, tiếng nói thanh thúy như chim hoàng oanh, ngoại trừ tiểu muội Hoa Mỹ Linh thì còn ai nữa? Nàng tới đây để gọi Hoa Vân Long về ăn cơm.

Hoa Vân Long xoay người giang đôi tay, cười nói:

“Lại đây nào, cho ca ca ôm một cái.”

Hoa Mỹ Linh cười hì hì đi tới, nghe lời dựa cả người vào lòng ngực hắn:

“Ngoan, thơm ca ca một cái nào.”

Thân làm ca ca mà không nên nết, một tay thì ôm lấy nàng, một tay thì vòng qua nhéo eo nàng một cái.

Hoa Mỹ Linh nghe lời nhón chân hôn lên má Hoa Vân Long một cái, nhất thời hương thơm như lan tràn vào mũi khiến hắn nhột nhạt trong lòng. Từ nhỏ đến lớn, tình cảm giữa Hoa Vân Long và Hoa Mỹ Linh đều rất tốt, toàn bộ thời gian của nàng,đúng như lời mẫu thân Tần Uyển Phượng của nàng nói, hầu như là ở bên người ca ca hắn. Hiện tại chớp mắt mà đã mười lăm tuổi rồi, tạo hóa như một ma pháp sư đang thi triển phép thuật trên người nàng, từ một con nhóc năm đó giờ đã lột xác thành một tiểu mỹ nhân yêu kiều, khuôn mặt tinh xảo, thân thể lả lướt di chuyển để lộ những đường cong tuyệt mỹ, giống như một đóa ngọc lan nở rộ tỏa ra khi tức thanh xuân mơn mởn, trong sáng và tràn ngập sức sống. Tuy đã lớn nhưng vẫn thích đùa vui cùng với Hoa Vân Long như hồi còn nhỏ, không chút khoảng cách nào.

Hoa Vân Long gối đầu lên đùi muội muội mình mà ngủ, cảm giác ở sau gáy thập phần co dãn, nàng luyện khinh công nhiều năm nên có cặp đùi săn chắc, đúng là trời sinh để làm gối đầu. Hoa Mỹ Linh cười cười nhíu mũi nhìn hắn, vẻ mặt của nàng không còn giống vẻ ngoan ngoãn thường ngày nữa, nụ cười thì vẫn ngọt ngào như cũ nhưng đã pha vài phần ngượng ngùng, giọng nói nhẹ nhàng bẽn lẽn.

Hoa Mỹ Linh nhìn Hoa Vân Long, vẻ mặt có chút kỳ quái, tựa như đang nhìn một đồ vật mà mình yêu thích, ánh mắt ôn nhu mà tràn ngập yêu thương. Mặt nàng đỏ lên, nhưng ánh mắt không chút di chuyển. Nàng cúi mặt xuống, đôi môi mềm mại dán lên trán của Hoa Vân Long. Hắn mở mắt ra bắt gặp ánh mắt kinh hoảng muốn né tránh của nàng, trong lòng lập tức hiểu được.

Hoa Vân Long vẫn lẳng lặng nằm đó, không nói câu nào, như cười như không nhìn Hoa Mỹ Linh. Nàng hồi hộp nở một nụ cười, mặt đỏ tới tận mang tai giống như một đứa nhỏ vừa mới làm chuyện xấu thì bị bắt gặp. Hoa Vân Long nháy mắt mấy cái rồi tiếp tục ngủ. Thật ra thì Hoa Vân Long căn bản không ngủ được, trong lòng hắn đang loạn cả lên. Hoa Mỹ Linh cũng không có mở miệng, duy chỉ có tiếng thở dốc là ngày càng nhanh. Nàng nhẹ nhàng ôm lấy đầu của Hoa Vân Long, đơn giản chỉ muốn chuyển cho đỡ mỏi. Nàng do dự một chút, sau đó kéo đầu Hoa Vân Long tới một chỗ khác.

Đại Hiệp Hồn
Tác giả: Dịch Dung

Chương 1: : Mẹ con triền miên ân ái.(P4)

Dịch: tienok2004
Biên: tienok2004


Hoa Vân Long cảm thấy đầu mình được hai tay của Hoa Mỹ Linh ôm lại, sau đó ở sau gáy lại chạm vào một chỗ mềm mại, lồi lên thành hai khối to, hơi xoay nhẹ đầu thì hai khối to ấy lại biến dạng tách nhẹ qua hai bên. Hoa Vân Long ngây ra một lúc, thoáng cái liền biết đây chính là bộ ngực của con gái, điều này làm hắn tim đập nhanh hơn, cả miệng lưỡi đều khô cháy, cây nhục côn ở dưới quần dựng đứng cả lên.

Hoa Vân Long xoay đầu lại, cả khuôn mặt úp vào cặp nhũ phong mềm mại, cái mũi cứ thích thú cọ qua cọ lại. Sau đó giả bộ như đã say ngủ rồi nhưng cái đầu thì không chịu ngồi yên, cứ xoay qua xoay lại tận lực cảm thụ tòa núi đôi mê người này.

Thịch .. Thịch. .. thịch

Con tim trong lòng nàng đập càng lúc càng nhanh, Hoa Mỹ Linh liền hiểu ý đồ xấu xa của Hoa Vân Long. Nhưng nàng cũng không tránh né, ngược lại còn ưỡn ngực ra, hai tay nàng siết chặt hơn một chút. Hoa Vân Long biết nàng phải lấy dũng khí lớn lắm mới hành động bạo dạn như vậy, vẻ mặt của nàng lúc này chắc thú vị lắm đây, nhưng tiếc là Hoa Vân Long không thể nhìn thấy được.

Hoa Vân Long mạnh mẽ kìm hãm sự xúc động trong lòng mình, đẩy nhẹ Hoa Mỹ Linh ngã lên tảng đá phía sau, xốc chiếc váy của nàng lên, dùng đôi tay thành thạo của mình xoa nắn cặp nhũ phong. Hắn cũng không ngồi dậy, cứ lẳng lặng nằm trên ngực Hoa Mỹ Linh, con tim đang nhảy loạn của nàng cũng dẫn hòa hoãn lại. Vầng trăng như lưỡi câu màu bạc, bóng cây ngã nghiêng xào xạt, gió khuya thanh lương nhè nhẹ mơn trớn trên thân thể hai người bọn họ, từng đợt từng đợt như thẩm thấu vào tận ruột gan. Bọn cánh ve đang cất tiếng rít đâu đây. Ánh sáng, âm thanh, quang cảnh kết hợp với hơi thở của mùa xuân đã tạo nên một buổi đêm đầy thơ mộng, yên tĩnh.

※※※※※※※※※※※※※※※※� �� �※※※※※※※※※※※※※※※� �� ��※※※※

Vừa mới tỉnh lại, ánh mặt trời đã chiếu sáng choang ở ngoài cửa sổ, thoáng cái mà đã tới giữa trưa rồi. Hoa Vân Long kêu to hai chữ “tiêu rồi!”, vội vàng lồm cồm bò dậy. Chỉ nghe tiếng cọn kẹt của cánh cửa mở ra, Hoa Mỹ Linh bước vào phòng. Thấy Hoa Vân Long đã rời giường, khuôn mặt của nàng chợt rạng rỡ như đóa hoa mùa xuân.

“Ha ha ha, đại ca rốt cuộc cũng dậy rồi, có biết xấu hổ là gì không hả?...”

“hehe, do hai ngày nay luyện công có hơi mệt nhọc, ngủ nhiều hơn bình thường một chút thôi mà. Ủa, sao hôm nay mọi người không đánh thức ta dậy?”

“Người ta sáng sớm đã muốn tới gọi ca dậy rồi, nhưng nương nói ca hai ngày nay luyện công mệt mỏi, căn dặn ta đừng nên đánh thức sớm, cho ca ngủ nhiều thêm một chút, người ta luôn chờ ca tỉnh dậy, không ngờ ca lại ngủ say như chết ý.”

Giọng nói của Hoa Mỹ Linh nhỏ dần, sắc mặt phớt hồng, kiều diễm như một đóa hoa hồng tươi tắn, ánh mắt tràn ngập nhu tình. Lầu bầu cắn nhẹ môi dưới, khóe miệng vẫn nở nụ cười ngọt ngào như cũ.

Haiz, đúng là mối tình đầu của tiểu cô nương a, yêu một người có cần phải vất vả vậy không. Hoa Vân Long cũng có chút cảm động:

“Mỹ Linh, lại đây nào.”

Mặt Hoa Mỹ Linh lại càng đỏ hơn,

“Để làm gì? Ta không qua.”

“Lại đây này, ca ca có chuyện muốn nói với ngươi.”

“Đứng ở chỗ này cũng có thể nói mà, có chuyện gì thế?”

Hoa Mỹ Linh đứng dựa vào cửa phòng, da mặt đỏ ửng, ánh mắt xấu hổ e thẹn không dám nhìn thẳng Hoa Vân Long, không dám lại gần hắn, mấy hành động lớn mật ngày hôm qua vẫn còn đọng lại rõ mồn một trong trí nhớ nàng. Nàng biết chắc chắn Hoa Vân Long sẽ làm gì, lớn lên cùng nhau sao không hiểu nhau cho được?

Nhìn bộ dáng vừa thẹn vừa mừng của nàng, Hoa Vân Long lại cảm thấy buồn cười, nhưng trong lòng lại cảm thấy ngọt ngào.

“Được, ngươi mà không tới thì ta sẽ không rời giường.”

“...”

Đã lớn như vậy rồi mà giữ tính xấu đó, nếu mà người người khác thì chắc chịu không nổi rồi. Thấy Hoa Vân Long cứng đầu như thế, Hoa Mỹ Linh nhìn hoài cũng thành quen, trừng mắt nhìn Hoa Vân Long một hồi nhưng cũng không còn cách nào khác, ngoan ngoãn chậm rãi đi tới.

Hoa Vân Long ngồi trên giường giang tay ôm lấy nàng, cúi đầu hôn lên môi nàng. Hoa Vân Long dựa mình vào ngực Hoa Vân Long, ngoan ngoãn nằm yên, không động đậy, khẽ ừm một tiếng, hô hấp bắt đầu trở nên gấp gáp. Thấy nàng yểu điệu như vậy khiến cho trong lòng Hoa Vân Long bốc lên cỗ dục hỏa mãnh liệt, bàn tay hắn đặt lên cặp phong nhũ của Hoa Mỹ Linh mà nhào nặn, cảm giác mềm mại co dãn truyền lên bàn tay, mơ hồ cảm nhận con tim nàng đang đập nhanh từng hồi, môi hắn dán chặt lên làn môi ướt át của nàng.

Hai đôi môi tách ra, ngắm nhìn tiểu nhân nhi đang cuộn tròn trong lòng mình. Hai mắt nàng nhắm nghiền, hàng mi liễu khẽ run run, khuôn mặt kiều diễm mị hoặc như muốn làm lòng người tan chảy. Miệng phả ra từng đợt hơi thở ngọt ngào như hương lan phả vào mặt Hoa Vân Long. Hoa Vân Long phát hiện tay mình vẫn còn đặt trên bộ ngực của muội muội mình, liền nhanh tay rút về. Nhưng trước khi rút thì vẫn có chút lưu luyến véo thêm một cái.

Hoa Mỹ Linh phát giác thấy Hoa Vân Long hơi khác, mở cặp mắt to ra kì quái nhìn Hoa Vân Long, hắn hôn nhẹ lên má nàng, nói:

“Hôm nay chỉ vậy thôi, xem như là giáo huấn ngươi một chút, lần sau không được thế đâu đấy. Muộn rồi, ta phải ra trình diện nương và dì đây.”

※※※※※※※※※※※※※※※※� �� �※※※※※※※※※※※※※※※� �� ��※※※※

Ngày ngày cứ vậy mà trôi qua, Hoa Vân Long càng thêm khắc khổ luyện công, rốt cuộc ngay trước cái đêm hắn vừa tròn 16 tuổi, rốt cuộc cũng đạt tới cảnh giới mà hắn đã ao ước bấy lâu. Hắn đã luyện công nguyên cả đêm qua, cuối cùng cũng đã thông được hai mạch Nhâm Đốc, đạt tới cảnh giới mà đa số nhân sĩ võ lâm nằm mộng cũng thiết tha mơ ước, bởi vậy nên vừa mới sáng sớm, Hoa Vân Long liền chạy tới tìm mẫu thân Bạch Quân Nghi.

Khi mà Hoa Vân Long đem tin vui này thông báo cho Bạch Quân Nghi thì nàng vui mừng ôm trầm lấy Hoa Vân Long vào lòng mình. Nàng dùng đôi môi anh đào đỏ thắm hôn túi bụi lên khuôn mặt nhỏ nhắn tuấn tú của Hoa Vân Long, không biết là do vô ý hay cố tình mà đôi môi đỏ mọng của Bạch Quân Nghi dán lên môi Hoa Vân Long. Hai môi vừa chạm nhau thì bỗng nhiên trong lòng hai người nổ ầm một tiếng,, đôi môi trở nên cứng ngắc. Hoa Vân Long kinh ngạc mở trừng hai mắt nhìn Bạch Quân Nghi, trong lòng Bạch Quân Nghi liền có một tia ý niệm hối hận xẹt qua trong đầu, nàng lập tức quay đầu qua chỗ khác. Hoa Vân Long nhìn nàng say đắm, nói:

“Nương, nương có thể làm lại lẫn nữa không?”

Bạch Quân Nghi nhắm đôi mắt kiều mị lại, phương tâm có hơi nhảy loạn, hướng đôi môi ướt át lần nữa dán lên đôi môi của Hoa Vân Long, Hoa Vân Long cảm thấy đôi môi của Bạch Quân Nghi tuyệt vời không còn lời nào tả xiết, mềm mại, ướt át, còn đầy tính co dãn, khiến hắn nổi lên một loại xúc động muốn cắn nàng một cái. Hơn nữa, Bạch Quân Nghi phả ra hơi thở nóng bỏng mang theo mùi thơm nhàn nhạt, khiến cho lòng người phải mê say chìm đắm vào nó.

“Ôi ... đôi môi nương... đôi môi ngọt ngào này... làm ta luôn tưởng niệm tới tận bây giờ...”

“Long nhi, đưa lưỡi ra nào.”

Bạch Quân Nghi hé mở cái miệng nhỏ nhắn phả ra hương thơm ngào ngạt, nói thì thào nhỏ nhẹ. Hai cánh tay mềm mại không xương quấn chặt lấy cổ Hoa Vân Long.

Hoa Vân Long dùng sức mút mạnh đôi môi của Bạch Quân Nghi, sau đó đưa lưỡi vào cái miệng ấm áp của nàng, nước bọt của hai người quện vào nhau. Đầu lưỡi Hoa Vân Long chuyển động không ngừng trong miệng Bạch Quân Nghi, cùng với đầu lưỡi của nàng triền miên quấn lấy nhau. Trong chốc lát, Hoa Vân Long cảm giác đầu lưỡi mình hơi run lên, chậm rãi rút ra khỏi miêng Bạch Quân Nghi, chiếc lưỡi mềm mại của nàng tiến vào trong miệng Hoa Vân Long, liếm láp mọi nơi trong khoang miệng của hắn, Hoa Vân Long nhiệt liệt đáp trả lại nàng, lần nữa triền miên quấn lấy nhau.

Thân thể Bạch Quân Nghi run rẩy, càng dùng sức quấn lấy đầu lưỡi của Hoa Vân Long, theo đuổi sự tột cùng của khoái cảm, miệng đối miệng hút lấy hút để nước bọt của nhau. Hoa Vân Long mút chặt đôi môi mềm mại của Bạch Quân Nghi như đỉa đói, nói:

“A... đầu lưỡi của nương tuyệt thật... mềm mại như kẹo đường ý ... chỉ khác là không bị tan ra thôi...”

Hoa Vân Long mạnh mẽ hút lấy nước bọt của nàng giống như đang hút mật dịch tuyệt vời nào đó vậy, từng ngụm từng ngụm nuốt xuống họng.

Hai mắt Bạch Quân Nghi nhắm chặt, hai má nhẵn nhụi trắng noãn hơi đỏ lên, hô hấp ngày càng nhanh, đôi tay siết mạnh lấy cổ Hoa Vân Long. Hoa Vân Long cảm giác được đôi ngọc nhủ căn tròn cao vút của nàng đang phập phồng lên xuống, ma sát với ngực hắn. Tâm thần hắn lay động, càng dùng sức tham lam mút lấy cái lưỡi thơm tho của nàng, bộ dáng như hận không nuốt được cái lưỡi nàng vào bụng.

Hoa Vân Long cố ý ép sát đè lên ngực thập phần co dãn của Bạch Quân Nghi, khiến cho Bạch Quân Nghi tâm hoản ý loạn, dục hỏa bắt đầu nhen nhóm. Hoa Vân Long tiếp tục mút lấy lưỡi nàng, dần dần nàng cảm thấy có hơi đau nhức, chiếc lưỡi trong miệng Hoa Vân Long giãy dụa như muốn rút lại nhưng không thể được. Bạch Quân Nghi thấy Hoa Vân Long không dừng, hơi căng thẳng nói ú ớ mấy câu trong họng, khuôn mặt hơi lay động, lại dùng đôi tay cào nhẹ sau lưng Hoa Vân Long.

Hoa Vân Long hé miệng thả cho lưỡi nàng rút về, nảng thở hổn hển thở gấp làm cho bộ ngực sữa của nàng phập phồng lên xuống, hơi thở ấp ám thơm ngát của nàng không ngừng phả vào mặt Hoa Vân Long, khiến hắn cảm giác thập phần thoải mái. Hai má trắng noãn của Bạch Quân Nghi phơn phớt hồng, diễm lệ mê người, đôi mị nhãn sáng long lanh mê người dán chặt lên khuôn mặt tuấn tú của Hoa Vân Long, gắt giọng:

“Long nhi, ngươi mút mạnh quá làm ta đau muốn chết.”

Hoa Vân Long giống như còn đang chìm đắm vào cảm giác tuyệt mỹ vừa rồi, cảm giác chưa được thõa mãn, mở miệng năn nỉ:

“Nương, hôn lại lần nữa đi, ta vừa mới nhấm nháp vị ngọt một tý mà người đã rút ra rồi.”

Khuôn mặt Bạch Quân Nghi bạch ngọc, hai má lúm đồng tiền ẩn hàm xuân ý, đôi mắt như làn thu thủy kiều mỵ nhìn Hoa Vân Long nói:

“Miệng nương đâu có đường, đào đâu ra vị ngọt.”

Hoa Vân Long bày ra vẻ mặt say mê, nói:

“Nương, vị của người so với đường còn ngon hơn nhiều, đầu lưỡi của người vừa mềm mại, ấm áp, vừa có hương vị tuyệt vời không gì sánh bằng, tựa như một loại rượu ngon hương thơm thấm nhuần tận tâm can không bao giờ phai vị, vừa ngọt ngào, vừa nóng bỏng, lại nhẹ nhàng phiêu hốt, ngay cả linh hồn cũng phải say mê.”

Bạch Quân Nghi nghe Hoa Vân Long nói thế, trong tim tràn ngập mật ngọt. Ánh mắt nàng vừa thẹn thùng vừa ấm áp nhìn nhi tử mình, yêu kiều nói:

“Ngươi đó, chỉ giỏi lừa gạt nương thôi, vị của nương nào được như thế, có ai hiểu bản thân ta hơn ta sao.”

Hoa Vân Long cười cười nói:

“Nương chưa có tự mình thử qua bao giờ nên chưa cảm nhận được thôi.”

Bạch Quân Nghi dịu dàng nói:

“Ngươi chỉ toàn nói quá lên thôi...”


“Vậy cho ta hôn lại lần nữa nha, nương, nương tốt bụng của ta.”

Hoa Vân Long năn nỉ.

Bạch Quân Nghi khi sương đút tuyết đích má thơm phấn hồng thoáng như hoa đào trán phóng, thẹn thùng địa khép hờ mắt đẹp, ngửa ra mặt tương quyến rũ đích anh đào cái miệng nhỏ nhắn đưa lên. Lần này đây đã có thể hôn đích so với thượng một lần muốn du viễn lâu dài. Bạch Quân Nghi nhậm là hô hấp bách xúc, cái lưỡi thơm tho chua thương, mặt nhi đà hồng, tiểu tị phiến nhi cấp tốc địa trương hợp, nàng nhưng chút nào cũng không làm giãy dụa khước từ, tựu như vậy ôn thuận đích phối hợp với ái nhi, tùy ý hắn căng căng đích ôm ấp lấy, mặc hắn mút vào lấy, nàng muốn cho Hoa Vân Long thân cá đủ, hôn cá nghỉ.



Hảo một trận tử, Hoa Vân Long mới hài lòng địa tương môi dời, Bạch Quân Nghi tình ý không ngớt địa xem lấy hắn nói: "Thân đủ rồi ?"



Hoa Vân Long cười nói: "Na hội đủ, này cả đời cũng thân không đủ, nương ngươi đích đầu lưỡi thật sự ngọt, sau này ngươi còn có thể như vậy hôn ta sao ?



Bạch Quân Nghi phấn má nhiệt hồng, hai mắt đẹp ngậm xuân gật đầu, mềm nhẹ nói: "Ân, có thể, chỉ cần ngươi ngoan." Nàng bỗng nhiên nhìn thấy Hoa Vân Long đĩnh kiều nhược lều đích quần, phương tâm mắc cỡ phanh nhiên khiêu khích, lúm đồng tiền đẹp trướng hồng, đứng xoay người run giọng nói: "Hôm nay vãn đi lên tìm nương, bây giờ đi gặp bà nội cùng đại nương, nói cho các nàng ngươi đích võ công đã thành."



Hoa Vân Long có chút quyến luyến không thôi địa đi, Bạch Quân Nghi cảm thấy thiếp thân quần lót ẩm ướt đích, chính mình dĩ nhiên vừa rồi tiết thân. Nhớ ra mới vừa vậy một màn, nàng do phương tâm phanh phanh trực nhảy, lúm đồng tiền đẹp nóng bỏng nóng lên, tâm tình thật lâu khó có thể bình tĩnh vào đêm, Bạch Quân Nghi trong phòng nến đỏ cao thiêu, Hoa Vân Long kinh ngạc địa xem lấy Bạch Quân Nghi chậm rãi cởi thuần bạch đích áo ngủ cùng cái yếm, đường cong lả lướt trắng tinh như ngọc đích trên thân thể mềm mại, chỉ còn lại có một bưng che trụ ẩn mật chỗ kín đích màu hồng phấn đích quần lót, ngưỡng ngọa tại trên giường, ao đột phập phồng tuyết trắng đích bộ ngực sữa đản lộ bên ngoài. Tức khắc, trong phòng ám hương phù động, xuân quang y nỉ.



Hoa Vân Long nhìn thấy Bạch Quân Nghi cao vút trong mây, mượt mà trắng muốt, không có một chút hạ thả xuống đích phong nhũ, cùng bị phấn hồng quầng vú vây quanh lấy đích hai lạp hạt sen lớn nhỏ, tinh hồng có chút hướng lên trên nhếch lên đích nhũ châu, Tâm nhi không khỏi phanh phanh trực nhảy, định leo trên giường. Bạch Quân Nghi nói: "Giữ quần áo cởi lần nữa đi lên, ngoan."



Hoa Vân Long tam hạ ngũ trừ nhị tướng áo ngoài ngoại khố cởi, hạ thể cận vừa một màu lam quần lót vội vàng địa lên giường. Bạch Quân Nghi rực rỡ đích mỹ mâu không tự chủ được địa nhìn hạ Hoa Vân Long trướng phồng phồng đích hạ thể. Hoa Vân Long lòng tràn đầy vui mừng địa tương Bạch Quân Nghi bạch ngọc bán cầu hình phong thạc đích vú mềm ác vào tay trung. Hắn phát hiện nương đích cặp vú thật sự là lớn, chỉ một tay gần mới phúc phủ ở một ít bán, hai tay đều không thể tương một cái hào nhũ bưng cầm ở. Hắn tại sợ hãi than chi dư, cảm giác nắm trong tay đích tròn nhũ, mềm mại trung tràn đầy co giãn thả thêm trơn ấm áp, rất là sảng khoái.



Hắn kích động địa đè ở này tâm mộ đã lâu đích ngọc nhũ chợt trái chợt phải dùng sức địa xoa theo lệ đứng lên, khiến cho phong long mềm nhẵn đích hào nhũ một hồi vùi lấp hạ một hồi nổi lên, trắng nõn đích cặp vú cơ thể từ Hoa Vân Long ngón tay phùng trung trán hiện phát ra. Hoa Vân Long xem lấy tại ngón tay trung lay động đích trân châu loại xinh đẹp người khác trìu mến đích màu hồng phấn đầu vú, hắn nuốt một ngụm nước miếng, có một cổ tưởng mút địa xúc động.



Hoa Vân Long cúi đầu, tương mặt phục lấy Bạch Quân Nghi phong doanh hương phức phức đích tô nhũ ở giữa. Một cổ ngọt ngào đích nhũ hương trực thấm tâm phi, Hoa Vân Long tâm thần rung động, dùng môi nóng cắn lấy Bạch Quân Nghi bại lộ ở bên ngoài, nghĩ được thẹn thùng mà phát run châu tròn nhỏ nhắn đích đầu vú. Một ngụm ngậm vào trong miệng tựa như nhi thì uống sữa tự đích mút đứng lên. Hắn biên mút biên dùng đầu lưỡi liếm láp lấy mẫn cảm đích nhũ châu, thỉnh thoảng còn dùng hàm răng nhẹ nhàng địa cắn. Khiến cho Bạch Quân Nghi chỉ cảm thấy đầu vú ma ngứa hợp sinh, cũng sắp này ngứa dần dần địa ba cùng đến cả người, ma túy loại đích khoái cảm chấn động da thịt.



Bạch Quân Nghi nội tâm chỗ sâu đích tình dục bị kích khởi, nàng nhỏ nhắn tay ngọc vuốt ve Hoa Vân Long đích tóc đen, khi sương đút tuyết đích kiều nhan phiếm hồng, phương khẩu khẽ nhếch: "A …… nha …… ân …… Long nhi …… điểm nhẹ …… biệt tương nương cắn đau ……" Nhẹ giọng rên rỉ lấy, đỏ tươi đích đầu vú tại Hoa Vân Long trong miệng dần dần địa biến cứng ngắc.



Đây là Hoa Vân Long vừa sinh tới nay lần đầu tiên nghe được nữ nhân đích tiếng rên rỉ, này thanh để hắn dục niệm hoành sinh, tâm tinh diêu đãng, bảo bối thúc địa sung huyết bành trướng đứng lên, không một cái tựu trực đĩnh đĩnh địa để đặt ở Bạch Quân Nghi mẫn cảm mềm mại đích thần bí đích tam giác địa khu. Mặc dù cách quần, Bạch Quân Nghi do cảm giác được Hoa Vân Long bảo bối đích cứng ngắc độ cùng nhiệt độ. Nàng xuân tâm rung động, ý nghĩ hôn mê huyễn, dâm hưng manh phát, chỉ cảm thấy hạ thể bộ phận sinh dục cùng nhục huyệt cũng tao ngứa đứng lên. Nàng tương tròn đều đĩnh kiều đích phấn đồn tại hạ chuyển động, cùng khiến bảo bối cọ xát xoa tao ngứa đích mu lồn, tuy là cách ngoa gãi ngứa, nhưng cũng liêu thắng lấy vô, lược giải tao ngứa.



Bạch Quân Nghi thổi đạn có thể phá đích mặt đẹp ửng đỏ, ẩn sinh xuân tình, trong môi đỏ phát ra đích tiếng rên rỉ tiệm cao, hô hấp thô trọc. Hoa Vân Long cũng là tình dục tiệm nâng, thần hồn phiêu đãng, hơn dùng sức địa mút liếm láp lấy đầu vú, xoa theo lệ lấy tô nhũ. Đột nhiên, Bạch Quân Nghi thon dài mượt mà đích mềm chân triền tại Hoa Vân Long trên mông đít, tương Hoa Vân Long đích mông đít dùng sức hướng ép xuống, khiến cứng ngắc đích bảo bối căng căng địa để đặt ở nàng mùi thơm ngát tươi tốt anh vũ châu thượng. Bạch Quân Nghi run giọng nói: "Long nhi, ngươi lớn lên, nương chưa quên chúng ta đích ước định, cuối cùng đợi đến nhưng tâm nguyện đích khi, hôm nay nương tựu toàn cho ngươi, đến, cởi quần áo ra ……"



Bạch Quân Nghi Tâm nhi khiêu khích, bạch tịnh đích nhỏ nhắn tay ngọc, run nhè nhẹ lấy ngả vào Hoa Vân Long quần, tương quần lót cởi xuống đây. Vậy căn đại bảo bối lập tức nhảy phát ra, tự nộ mã, như đói long, uy phong lẫm lẫm địa ngang nhiên dựng lên lấy, căn bộ hợp sinh lấy đen nhánh tỏa sáng đích lông lồn, che kín bộ phận sinh dục cùng bụng, vừa thô vừa lớn lên màu hồng phấn đích hành thể, vừa tròn vừa đại đích xích màu đỏ đích đầu cặc, nhìn qua dụ người cực kỳ.



Bạch Quân Nghi chấn động chấn động, một cái bắt được, cẩn thận kiểm tra: "Long nhi, ngươi đích bảo bối lớn lên sao cái gì này cái gì đại ? Còn này cái gì cứng ngắc, thật tốt quá, dĩ nhiên là cá đặc đại hào đích, ngươi thật sự là nam nhân giữa đích vương." Bạch Quân Nghi dùng tay nắm trụ Hoa Vân Long đích bảo bối vuốt thượng vuốt xuống đất hoạt động, yêu thích không buông tay.



Trải qua này một trận tử đích xoa nắn hoạt động, Hoa Vân Long đích bảo bối bị khiến cho gân xanh nộ trướng, toàn bộ nóng lên, cực đại đích đầu cặc vừa trướng đại rất nhiều, biên duyên cao cao địa banh đứng lên: "Nương, trướng được càng khó bị, ngươi cũng giữ quần lót thoát đi." Bạch Quân Nghi đỏ mặt, tương trên người duy nhất đích che thể vật, che che lại nữ tử cấm khu đích màu hồng phấn quần lót chậm rãi cởi xuống đây, Hoa Vân Long Tâm nhi theo như Bạch Quân Nghi đích quần lót xuống phía dưới thoát mà phanh phanh trực nhảy.



Bạch Quân Nghi lả lướt bay bổng trong suốt như ngọc đích nhục thể nhất thời một tia trần truồng đích hiện ra tại Hoa Vân Long trước mắt, xuân quang tẫn tả. Hoa Vân Long mắt tinh đứng bay về phía Bạch Quân Nghi đích đào nguyên thắng cảnh, đương ánh mắt tiếp