Nhập từ khoá cần tìm

Truyện » Triết Học, Kinh Tế » Thời Gian

Số lần đọc: 1250
Nguồn: lmvn.com
Tác giả: Lan Vỹ Bữu

1. Ðứa bé chào đời . Ðó là niềm vui của ông bà , cha mẹ , của cả gia đình . Cũng có khi lại là nỗi buồn phiền , tủi nhục , nhưng rồi giống như mọi thứ trên đời , tất cả sẽ qua đi , vẫn chỉ niềm vui ở lại và mỗi ngày một nhân lên . Người ta sẽ quên do đâu đứa bé có mặt dù lý do đó là gì đi nữa . Cuộc sống vốn chuyển động về phía trước và trí nhớ dẫu siêu việt đến mấy cũng không thể chứa hết mọi điều . Tất nhiên , cũng có những ngoại lệ mà đã là ngoại lệ thì... nói làm gì .
Ðứa bé lớn lên , biết lật , biết bò , biết làm mưa làm nắng , rồi lẫm chẫm bước đi , biết gọi ba gọi mẹ , gọi ông gọi bà .
"Bé lên ba cả nhà biết nói" , hạnh phúc cứ đâm hoa trổ nụ trên gương mặt cả nhà . Hễ có miếng gì ngon , vật gì lạ , là tự nhiên mọi người dành cho bé, kể cả những thứ mà nó không thể dùng . Chiếc áo bắt đầu chật , đứa bé không còn quanh quẩn trong nhà , trong vòng tay ông bà nữa . Bé đã đến tuổi đi nhà trẻ , mẫu giáo và lúc này đứa bé trở thành "cái đinh" của cả nhà . Cứ mỗi ngày , từ lớp mẫu giáo trở về nó bi bô đủ thứ .
Không gian đã bắt đầu mở ra dưới ánh mắt trẻ thơ . Căn nhà dẫu là biệt thự đi nữa cũng đã trở nên nhỏ hẹp . Rồi bé vào lớp một , đã biết mời bạn đến nhà chơi trong dịp sinh nhật , Tết nhất . Cứ thế không gian quen thuộc lâu nay đã quá nhỏ trong mắt cậu bé . Ông bà , cha mẹ , anh chị em không còn là duy nhất trong suy nghĩ của cậu bé . Có khi cô giáo ở trường còn quan trọng hơn mẹ ở nhà . Và mọi thành viên trong gia đình cũng tự biết rút lui , nhường cho bé sống với chân trời mới khám phá ra .
 
2. Cậu bé vỡ tiếng , lớn phổng ra . Trong đêm, thỉnh thoảng có những giấc mơ lạ . Ngoài những giờ đến trường , cậu bé tự nhiên xa dần gia đình , nếu không đi chơi với bạn bè thì ở nhà cũng trở nên kín đáo hơn . Ðứa bé sơ sinh đã vươn vai thành một thanh niên . Chân trời rộng mở , hấp dẫn , quyến rũ bản thân , trí óc của chàng . Chàng đã biết nhìn chiêm ngưỡng vẻ đẹp của cô bạn học cùng trường và có khi có những khát khao ngông cuồng . Chàng sống hối hả , vồ vập và sung sướng tận hưởng sức trẻ trung .
Chàng dệt mơ xây mộng , chàng sống trong thế giới thực hư không ranh giới , tách bạch được . Hôm nay chàng muốn mình là dũng sĩ diệt gian trừ bạo , là hiệp sĩ "kiến nghĩa bất vi vô dõng dã" . Ngày mai chàng lại muốn mình trở thành hoàng tử đẹp trai sống trong nhung lụa cùng với cô công chúa nhan sắc tuyệt trần . Rồi có khi chàng lại mơ mình là một thi sĩ "hái hoa tặng người xuân thì" bốn mùa rong chơi với cỏ hoa , sông suối , coi rẻ thú vui vật chất tầm thường , khinh thường công danh phú quí . Lại có lúc mong mình trở thành một B. Gate , mới nứt mắt đã làm thế giới nghiêng mình cảm phục về tài năng lẫn sự giàu có .
Tóm lại , chàng đóng đủ thứ vai mà vai nào cũng hoàn hảo , cũng không có thật , không đúng với con người thực của chàng . Cuối cùng , chàng yêu , người yêu của chàng có khi là ngườí chàng vẫn mơ tưởng . Lại có khi chẳng hề giống người mà chàng thường gặp trong giấc mơ . Ðiều đó tùy thuộc vào những yếu tố trong đó có cả số phận . Nhưng rất lâu , mãi đến sau này chàng mới nhận ra .
Hiện tại , chàng trở nên ngoan ngoãn với những gì đang có và không hề biết đâu đó giông bão đang tụ , có thể trở thành cuồng phong cuốn cuộc đời chàng sang những ngã rẽ không ngờ .
 
3. Áo cơm nặng nợ , chàng không còn là chàng thanh niên giàu mơ mộng , nhiều viễn tưởng . Chàng đã là bậc trung niên , ngày đêm đau đáu những thứ mà cách đây không lâu , chàng vẫn nhún vai khinh thường . Khi tóc râu không còn xanh nữa , đã lấm tấm bạc chàng mới ngộ ra rằng , cuộc sống không hề biết đùa giỡn với con người dẫu nó vốn lạc quan , thích khôi hài tếu táo .
Ðến tận bây giờ , khi mọi thứ đã khó có cơ hội làm lại , khó còn cơ hội điều chỉnh thì ô hay , chàng mới sửng sốt lẫn đắng cay nhận ra là đã quá hào phóng đời mình và những gì chàng có hiện nay sẽ khác đi , nếu trước đây chàng có được sự tinh tế mẫn cảm như bây giờ . Vâng , không chỉ riêng chàng nuối tiếc như thế . Sống là sự hối tiếc kéo dài , phải vậy không mà ai cũng biết thở dài , dù chẳng bao giờ được học ? 
Chàng thường ngồi trầm ngâm những lúc chiều lên . Trong trí nhớ sương mù , chàng hình dung ra từng mảng đời đã trải qua , từng gương mặt đã gặp gỡ , từng niềm vui nỗi buồn đã đón nhận để rồi tất cả hòa lẫn vào nhau thành một thứ quá khứ đặc quánh , có màu đục ngầu . Thỉnh thoảng , chàng cũng có chút niềm vui , chút hạnh phúc tuy nhỏ nhoi và hiếm hoi . Nhưng , chàng cũng phải sống , phải nhận lấy những điều thích và không thích vì không thể nào khác .
 
4. Bây giờ ông thích ngồi yên hơn chuyển động , thích im lặng hơn là nói năng . Mọi thứ trên đời phải có vị trí riêng , không thể tự tiện đổi dời , ông thanh thản kết luận . Ðôi mắt ông xa xăm nhưng vẫn còn nét tinh anh . Có điều , nó hay nhìn về ngày hôm qua , hay nhìn về quá khứ hơn . Ông nhớ rất rõ những ngày vui , những ngày buồn đã trải qua . Ông cũng nhớ đến những người ông đã gặp , mà lạ thay , tất cả đọng lại trên gương mặt ông nụ cười hiền hậu và hồn nhiên một cách trẻ thơ đến lạ lùng . Ðôi lúc ông thả hồn rong chơi . Những lúc ấy trông ông trẻ trung như chưa hề trẻ trung .
Ðêm đêm , khi tiếng gió xào xạc ngoài vườn hay ánh trăng vắt ngang cửa sổ hoặc tiếng mưa gõ nhịp trên mái lá khiến ông không ngủ được , trằn trọc . Ông biết , sắp đến lúc ông thoát khỏi mọi hệ lụy của cuộc đời . Ông mỉm cười một mình , và cảm thấy nhẹ nhàng thảnh thơi .
 
5. Ðó là thời gian của người . Ðó là thời gian của tôi . Và em , em đứng ở đâu trong cuộc đời tôi ?